Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 7, 2025
Hình ảnh
  NƯỚC MẮM VÀ NGHỆ THUẬT CÂN BẰNG HƯƠNG VỊ TRONG ẨM THỰC VIỆT (Một hồi ức chân thành từ bữa cơm quê xưa...) “Nước mắm má pha – tưởng bình thường vậy đó, mà cả mâm cơm bỗng thấy đầy đủ như có hết cả quê hương trên bàn ăn.” 1. Mỗi bữa cơm quê – là một đoạn ký ức Tôi còn nhớ như in cái cảm giác đi học về, vừa bước vô tới ngõ đã nghe thơm lừng mùi gì đó mặn mặn, cay cay, len lỏi từ gian bếp nhỏ của má. Hồi đó, nhà nghèo, cơm trắng ăn với rau luộc, vậy mà chỉ cần chén mắm má pha, thêm vài lát ớt đỏ là cả nhà có thể xì xụp ngon lành. Má tôi là người gốc Bình Thuận, cái xứ mà mắm không phải chỉ là gia vị, mà là cả một thứ văn hóa, là cái hồn neo lại trong từng món ăn. Ngày nào cũng mắm – nhưng mỗi ngày là một vị khác nhau: hôm thì mắm ruốc kho quẹt, hôm mắm nêm dằm xoài sống, bữa thì nước mắm pha chua ngọt chấm cá chiên, có khi là mắm xào sả ớt quẹt với rau luộc. Tôi lớn lên trong cái hương mắm ấy – không khoa trương, không màu mè, mà chan chứa tình thương, sự tằn tiện và cả tài...
Hình ảnh
  ChatGPT đã nói: Bí Kíp Tẩm Ướp Với Nước Mắm Khiến Món Ăn Ngon Gấp Bội — Một câu chuyện về bữa cơm quê, mắm và nỗi nhớ nhà — Hồi đó nhà tui nghèo, nghèo kiểu không phải không có gạo ăn, mà là ăn gạo cũng phải chia phần, ăn mắm cũng phải dè chừng. Nhưng ngộ cái là càng nghèo, bữa cơm lại càng ngon. Mỗi lần má kêu “lên ăn cơm tụi bây ơi!” là cả đám chạy rần rần như ong vỡ tổ. Không phải vì đói, mà vì... thèm. Cái thèm ở đây không phải là cao lương mỹ vị, mà là thèm cái mùi mắm xào sả ớt bốc khói , thèm chén mắm kho nóng hổi chấm rau luộc , hay muỗng mắm ruốc dằm ớt ăn với cơm nguội mà... trời đất ơi, ngon bá cháy! Mỗi bữa cơm quê là một bản giao hưởng của hương – của vị – của tình. “Mắm này má làm hồi Tết đó nghen…” Má tui kỹ lắm, mỗi dịp Tết là bà dành riêng mấy hủ mắm. Có khi là mắm nêm trộn thơm ớt , có khi là mắm ruốc xào thịt ba rọi , có khi là nước mắm nguyên chất nấu kẹo lại để chấm bánh tráng cuốn . Bà nói: “Để dành ăn dần, chớ bữa nào lỡ trời mưa gió, không ra vườn...
Hình ảnh
  Bí Kíp Tẩm Ướp Với Nước Mắm Khiến Món Ăn Ngon Gấp Bội Hồi nhỏ, tui hay ngồi coi má làm bếp. Hồi đó nhà chưa có bếp gas như giờ, còn xài bếp củi, khói bay cay mắt mà vẫn ấm. Má lúc nào cũng có hũ mắm để riêng trên chạn gỗ. Tui nhớ như in, cứ mỗi lần má nêm nếm, mùi mắm thơm nứt lên, mấy con mèo cũng lân la quanh chân, mong rớt miếng cá, miếng thịt. Hồi đó, má hay nói: “Nấu ăn không phải bỏ muối bỏ đường không à. Phải có chút nước mắm mới bắt vị. Mắm ngon là linh hồn bữa cơm.” Tui nghe hoài riết thuộc. Tới chừng lớn, đi xa, tui mới thấm câu má dặn. Giữa phố thị xô bồ, có tiền ăn quán mấy món Tây, món Tàu nhưng thèm nhất vẫn là dĩa cơm trắng, chén mắm ruốc kho quẹt, dĩa rau luộc còn đọng giọt sương ngoài vườn. Mùi Mắm Là Mùi Quê Bữa trước tui về quê, ghé ngang cái chợ nhỏ đầu làng. Chợ cũ kĩ, mấy sạp cá xếp thành dãy, mấy cô bán hàng tay thoăn thoắt chia cá, mực. Mùi mắm thoảng đâu đây, nghe mặn mà như hơi thở đồng quê. Bà Bảy bán mắm đứng cười toe toét: “Lâu rồi mới thấy bâ...
Hình ảnh
  Món Ngon Mỗi Ngày Với Chút Nước Mắm Đúng Điệu Tôi không nhớ mình bắt đầu thương bữa cơm quê từ hồi nào. Chắc từ cái buổi chiều năm nào, trời ngả màu xám tro, má lụi cụi bên bếp củi, lửa reo tí tách, còn tôi ngồi trên chiếc chõng tre cũ, chân đung đưa, thèm thuồng chờ chén cơm trắng dẻo chan chút nước mắm má vừa kho. Nhà quê mà, có gì sang đâu. Cơm nhiều khi chỉ độn khoai, cá thì con cá trích, cá đối, cá nục ngoài biển đem vô chợ quê bán. Ấy vậy mà dọn ra mâm vẫn ấm lòng. Có bữa sang sang, má mua được mớ thịt ba chỉ, đem kho chung với trứng vịt, nồi thịt kho màu nâu sậm, sánh nước, chan cơm hết sảy. Nhưng bữa nào không thịt cá gì cũng chẳng ai than, vì thế nào má cũng có hũ mắm ruốc, hũ mắm nêm giấu trong chạn. Tôi còn nhớ hoài cái hương mắm nồng đượm lan ra mỗi khi má mở nắp hũ. Đám con nít như tôi hồi đó lạ ghê, nghe mùi mắm vậy mà chảy nước miếng, ráng sớt ra chén, vắt tí chanh, thêm trái ớt hiểm dầm vô. Chan lên cơm trắng, vừa ăn vừa hít hà, vậy mà thấy ngon lạ ngon lùng. ...