Cơm cháy mắm ruốc – món ăn vặt gói cả tuổi thơ
Cơm cháy mắm ruốc – món ăn vặt gói cả tuổi thơ Có những buổi chiều, giữa thành phố đông đúc, tự nhiên tôi thèm một mùi gì đó rất xưa. Không phải mùi nước hoa, không phải mùi cà phê rang hay bánh nướng ngoài tiệm. Mà là mùi mắm. Mùi mắm ruốc hơi mặn, hơi nồng, quyện với mùi cơm cháy khét khét nơi đáy nồi. Cái mùi nghe qua tưởng quê mùa, mà sao cứ len lỏi trong trí nhớ, kéo tôi về những bữa cơm cũ, những chiều gió thổi qua hàng dừa sau nhà, nơi má còn ngồi chờ tụi tôi đi học về. Hồi đó, nhà nghèo. Nghèo theo kiểu ai cũng nghèo, nên chẳng thấy mình thua kém ai. Bữa cơm quanh năm chỉ có vài món quen: canh rau tập tàng, cá kho, trứng chiên, thêm chén mắm để giữa mâm. Vậy mà lúc nào cũng thấy ngon. Ngon bởi vì có đủ người, đủ tiếng nói cười, đủ cái ấm áp mà sau này lớn lên mới biết là hiếm. Má tôi hay nói: “Cơm canh đạm bạc vậy chớ đủ no, đủ thương là được rồi con ơi.” Tôi hồi đó còn nhỏ, đâu hiểu hết chữ “đủ thương” là sao. Chỉ biết mỗi lần nghe má gọi “vô ăn cơm nè”, là bụng đói...