Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 10, 2025

NƯỚC MẮM VÀ SỰ KHÁC BIỆT TRONG HƯƠNG VỊ BỮA CƠM NHÀ

Hình ảnh
  NƯỚC MẮM VÀ SỰ KHÁC BIỆT TRONG HƯƠNG VỊ BỮA CƠM NHÀ  Mùi hương đánh thức ký ức Chiều nay Sài Gòn mưa lất phất. Cái mưa nhè nhẹ, đủ để ướt vai áo, đủ để khiến lòng người chùng xuống. Trong gian bếp nhỏ, tôi đứng pha vội chén nước mắm tỏi ớt để ăn cơm, tự nhiên thấy nhớ nhà da diết. Nhớ cái mâm cơm cũ kỹ ngày xưa ở quê, nơi má ngồi giữa, trước mặt là nồi cá nục kho mắm ruốc đang sôi sục, khói bay nghi ngút, mùi thơm len lỏi qua từng khe cửa gỗ. Cái mùi mắm đó – nồng mà thân, mạnh mà dịu – không giống bất kỳ thứ nước chấm nào ở nơi phố thị này. Nó gắn liền với ký ức, với tiếng má cười, với cái nắng gió của Phan Thiết. Giờ xa quê, chỉ cần mở nắp chai nước mắm, tôi lại như thấy bóng má lom khom bên bếp củi năm nào. Câu chuyện của hương vị quê Hồi nhỏ, tôi chẳng bao giờ nghĩ nước mắm lại quan trọng đến vậy. Má tôi vẫn hay nói: “Cơm có thể nguội, cá có thể khô, chớ nước mắm mà lạt thì coi như bữa ăn mất nửa ngon rồi con à.” Má làm nước mắm kiểu Phan Thiết – mắm trong, mà...
Hình ảnh
  Bánh Căn Phan Thiết – Bữa Sáng Ấm Khói, Gắn Ký Ức Tuổi Thơ  Mùi khói của một sáng quê Sài Gòn sáng nay bỗng đổ cơn mưa rào nhẹ, nước mưa tràn qua hiên, len xuống những khe gạch lát cũ kỹ. Tôi đang ngồi trong căn bếp nhỏ, nghe tiếng mưa rả rích, bỗng nhiên nhớ da diết cái mùi khói bếp năm nào ở quê Phan Thiết . Không hiểu sao chỉ cần có mưa là ký ức lại tự khơi dậy. Cái mùi khói rơm, tiếng lửa reo tí tách, tiếng má tôi lật bánh trên khuôn gang, tất cả ùa về như mới hôm qua thôi. Hồi đó, nhà tôi ở gần chợ Phú Trinh . Mỗi sáng, khi còn mờ sương, má gọi tôi dậy: “Dậy đi con, ra chợ sớm ăn bánh căn cho nóng, không là trưa rồi đó!” Tôi lười biếng dụi mắt, ngáp dài, nhưng chỉ cần nghe hai chữ “bánh căn” là tỉnh ngay. Không phải vì đó là món sang gì đâu, chỉ là món ăn sáng bình dị mà hầu như ai ở Phan Thiết cũng từng lớn lên cùng nó. Nhưng với tôi, bánh căn không chỉ là món ăn, mà là một phần ký ức – nơi lưu giữ những buổi sáng tinh khôi, tiếng rao, mùi khói, và cả giọ...
Hình ảnh
  Tại Sao Nước Mắm Là Thành Phần Không Thể Thiếu Trong Bếp Nhà Bạn? Có những thứ trong đời, dù đi xa bao nhiêu, ta vẫn không thể quên được – như mùi khói bếp quyện trong nắng chiều, như tiếng gọi “ăn cơm nghen con” của má, hay đơn giản là mùi nước mắm thoang thoảng từ gian bếp nhỏ mỗi khi chiều về. Tôi không biết tự khi nào, hương mắm đã trở thành ký ức sâu đậm nhất về quê hương mình. Không chỉ là món ăn, nước mắm – hay rộng hơn là cả thế giới “mắm” – là một phần linh hồn của bữa cơm quê, nơi tình thương được nêm nếm bằng sự tảo tần của người mẹ, người bà. 1. Cái hương mắm từ trong ký ức Tôi sinh ra ở miền Trung – vùng đất nắng gió, nơi người ta quen sống với biển, với vị mặn mòi của sóng và của… mắm. Cái vị ấy len lỏi vào từng bữa cơm, từng câu chuyện, từng nụ cười của người dân quê. Nhớ hồi nhỏ, mỗi khi trời mưa dầm dề, má lại nhóm bếp than, bắc nồi mắm kho sôi lục bục. Mùi mắm nêm, sả ớt, tóp mỡ và cá lóc quyện vào nhau thơm nức cả căn bếp. Mưa ngoài hiên rơi lộp bộp, còn ...