NƯỚC MẮM VÀ SỰ KHÁC BIỆT TRONG HƯƠNG VỊ BỮA CƠM NHÀ
NƯỚC MẮM VÀ SỰ KHÁC BIỆT TRONG HƯƠNG VỊ BỮA CƠM NHÀ Mùi hương đánh thức ký ức Chiều nay Sài Gòn mưa lất phất. Cái mưa nhè nhẹ, đủ để ướt vai áo, đủ để khiến lòng người chùng xuống. Trong gian bếp nhỏ, tôi đứng pha vội chén nước mắm tỏi ớt để ăn cơm, tự nhiên thấy nhớ nhà da diết. Nhớ cái mâm cơm cũ kỹ ngày xưa ở quê, nơi má ngồi giữa, trước mặt là nồi cá nục kho mắm ruốc đang sôi sục, khói bay nghi ngút, mùi thơm len lỏi qua từng khe cửa gỗ. Cái mùi mắm đó – nồng mà thân, mạnh mà dịu – không giống bất kỳ thứ nước chấm nào ở nơi phố thị này. Nó gắn liền với ký ức, với tiếng má cười, với cái nắng gió của Phan Thiết. Giờ xa quê, chỉ cần mở nắp chai nước mắm, tôi lại như thấy bóng má lom khom bên bếp củi năm nào. Câu chuyện của hương vị quê Hồi nhỏ, tôi chẳng bao giờ nghĩ nước mắm lại quan trọng đến vậy. Má tôi vẫn hay nói: “Cơm có thể nguội, cá có thể khô, chớ nước mắm mà lạt thì coi như bữa ăn mất nửa ngon rồi con à.” Má làm nước mắm kiểu Phan Thiết – mắm trong, mà...