Bài đăng

Cơm cháy mắm ruốc – món ăn vặt gói cả tuổi thơ

Hình ảnh
  Cơm cháy mắm ruốc – món ăn vặt gói cả tuổi thơ Có những buổi chiều, giữa thành phố đông đúc, tự nhiên tôi thèm một mùi gì đó rất xưa. Không phải mùi nước hoa, không phải mùi cà phê rang hay bánh nướng ngoài tiệm. Mà là mùi mắm. Mùi mắm ruốc hơi mặn, hơi nồng, quyện với mùi cơm cháy khét khét nơi đáy nồi. Cái mùi nghe qua tưởng quê mùa, mà sao cứ len lỏi trong trí nhớ, kéo tôi về những bữa cơm cũ, những chiều gió thổi qua hàng dừa sau nhà, nơi má còn ngồi chờ tụi tôi đi học về. Hồi đó, nhà nghèo. Nghèo theo kiểu ai cũng nghèo, nên chẳng thấy mình thua kém ai. Bữa cơm quanh năm chỉ có vài món quen: canh rau tập tàng, cá kho, trứng chiên, thêm chén mắm để giữa mâm. Vậy mà lúc nào cũng thấy ngon. Ngon bởi vì có đủ người, đủ tiếng nói cười, đủ cái ấm áp mà sau này lớn lên mới biết là hiếm. Má tôi hay nói: “Cơm canh đạm bạc vậy chớ đủ no, đủ thương là được rồi con ơi.” Tôi hồi đó còn nhỏ, đâu hiểu hết chữ “đủ thương” là sao. Chỉ biết mỗi lần nghe má gọi “vô ăn cơm nè”, là bụng đói...
Hình ảnh
  Gợi Ý Thực Đơn Gia Đình Với Các Món Ăn Từ Nước Mắm Có những buổi chiều, giữa thành phố đông đúc, tự nhiên trong đầu lại thoảng qua một mùi gì đó rất quen. Không phải mùi nước hoa, không phải mùi cà phê rang, mà là mùi mắm. Mùi mắm quê, mằn mặn, nồng nồng, nghe qua tưởng chừng “kén người ăn”, mà sao hễ nhớ tới là bụng lại cồn cào, tim lại mềm ra một chút. Tui hay nói đùa với mấy đứa bạn: “Chắc kiếp trước tui là con cá, nên giờ ngửi mắm là thấy nhớ nhà.” Tụi nó cười, còn tui thì cười theo, mà trong lòng thiệt ra đang nhớ một bữa cơm chiều ở quê, có má, có ba, có mấy anh em ngồi quanh cái bàn gỗ cũ, vừa ăn vừa nói chuyện râm ran. 1. Bữa cơm quê – nơi mắm không chỉ là món ăn Ở quê, bữa cơm không cầu kỳ. Không cần mâm cao cỗ đầy, không cần trang trí đẹp mắt. Chỉ cần có nồi cơm trắng mới xới, chén canh rau vườn còn xanh mướt, thêm chén mắm đặt giữa bàn là thấy đủ đầy. Má tui hay nói: “Nhà mình nghèo chớ hổng có thiếu tình đâu nghen.” Hồi đó, có bữa nhà chẳng còn gì ngoài hũ mắm ...

HƯƠNG VỊ GẮN BÓ VỚI TUỔI THƠ: MÓN NGON VỚI NƯỚC MẮM QUÊ

Hình ảnh
  HƯƠNG VỊ GẮN BÓ VỚI TUỔI THƠ: MÓN NGON VỚI NƯỚC MẮM QUÊ Có những mùi hương chỉ cần thoảng qua thôi là lòng người chợt nghẹn. Như mùi khói bếp chiều mưa, mùi nếp mới, mùi cá khô cháy cạnh… và trên hết, là mùi nước mắm — thứ hương vị tưởng chừng đơn sơ mà lại chứa đựng cả tuổi thơ, cả tình thương của má, của quê nhà. 1. Bữa cơm quê – ký ức chẳng bao giờ phai Tôi lớn lên ở một vùng quê ven biển Phan Thiết – nơi người ta vẫn quen nói vui rằng, "ở đây, máu trong người chắc cũng có chút mắm." Nhà tôi không khá giả, nhưng bữa cơm ngày nào cũng đầy ắp tiếng cười. Không phải là mâm cao cỗ đầy gì đâu, chỉ là chén cơm trắng, dĩa rau luộc, chén mắm ruốc sả ớt, vài miếng cá kho khô rim mặn… mà sao ngon đến lạ. Cái ngon ấy không đến từ nguyên liệu sang trọng, mà từ tình yêu thương, từ hương vị của quê hương thấm đẫm trong từng giọt mắm . Nhớ hồi nhỏ, mỗi khi đi học về, còn chưa kịp cất cặp là đã nghe từ trong bếp vọng ra tiếng má: “Lại ăn cơm đi con, má mới kho nồi mắm ruốc sả ớ...

NƯỚC MẮM VÀ SỰ KHÁC BIỆT TRONG HƯƠNG VỊ BỮA CƠM NHÀ

Hình ảnh
  NƯỚC MẮM VÀ SỰ KHÁC BIỆT TRONG HƯƠNG VỊ BỮA CƠM NHÀ  Mùi hương đánh thức ký ức Chiều nay Sài Gòn mưa lất phất. Cái mưa nhè nhẹ, đủ để ướt vai áo, đủ để khiến lòng người chùng xuống. Trong gian bếp nhỏ, tôi đứng pha vội chén nước mắm tỏi ớt để ăn cơm, tự nhiên thấy nhớ nhà da diết. Nhớ cái mâm cơm cũ kỹ ngày xưa ở quê, nơi má ngồi giữa, trước mặt là nồi cá nục kho mắm ruốc đang sôi sục, khói bay nghi ngút, mùi thơm len lỏi qua từng khe cửa gỗ. Cái mùi mắm đó – nồng mà thân, mạnh mà dịu – không giống bất kỳ thứ nước chấm nào ở nơi phố thị này. Nó gắn liền với ký ức, với tiếng má cười, với cái nắng gió của Phan Thiết. Giờ xa quê, chỉ cần mở nắp chai nước mắm, tôi lại như thấy bóng má lom khom bên bếp củi năm nào. Câu chuyện của hương vị quê Hồi nhỏ, tôi chẳng bao giờ nghĩ nước mắm lại quan trọng đến vậy. Má tôi vẫn hay nói: “Cơm có thể nguội, cá có thể khô, chớ nước mắm mà lạt thì coi như bữa ăn mất nửa ngon rồi con à.” Má làm nước mắm kiểu Phan Thiết – mắm trong, mà...
Hình ảnh
  Bánh Căn Phan Thiết – Bữa Sáng Ấm Khói, Gắn Ký Ức Tuổi Thơ  Mùi khói của một sáng quê Sài Gòn sáng nay bỗng đổ cơn mưa rào nhẹ, nước mưa tràn qua hiên, len xuống những khe gạch lát cũ kỹ. Tôi đang ngồi trong căn bếp nhỏ, nghe tiếng mưa rả rích, bỗng nhiên nhớ da diết cái mùi khói bếp năm nào ở quê Phan Thiết . Không hiểu sao chỉ cần có mưa là ký ức lại tự khơi dậy. Cái mùi khói rơm, tiếng lửa reo tí tách, tiếng má tôi lật bánh trên khuôn gang, tất cả ùa về như mới hôm qua thôi. Hồi đó, nhà tôi ở gần chợ Phú Trinh . Mỗi sáng, khi còn mờ sương, má gọi tôi dậy: “Dậy đi con, ra chợ sớm ăn bánh căn cho nóng, không là trưa rồi đó!” Tôi lười biếng dụi mắt, ngáp dài, nhưng chỉ cần nghe hai chữ “bánh căn” là tỉnh ngay. Không phải vì đó là món sang gì đâu, chỉ là món ăn sáng bình dị mà hầu như ai ở Phan Thiết cũng từng lớn lên cùng nó. Nhưng với tôi, bánh căn không chỉ là món ăn, mà là một phần ký ức – nơi lưu giữ những buổi sáng tinh khôi, tiếng rao, mùi khói, và cả giọ...
Hình ảnh
  Tại Sao Nước Mắm Là Thành Phần Không Thể Thiếu Trong Bếp Nhà Bạn? Có những thứ trong đời, dù đi xa bao nhiêu, ta vẫn không thể quên được – như mùi khói bếp quyện trong nắng chiều, như tiếng gọi “ăn cơm nghen con” của má, hay đơn giản là mùi nước mắm thoang thoảng từ gian bếp nhỏ mỗi khi chiều về. Tôi không biết tự khi nào, hương mắm đã trở thành ký ức sâu đậm nhất về quê hương mình. Không chỉ là món ăn, nước mắm – hay rộng hơn là cả thế giới “mắm” – là một phần linh hồn của bữa cơm quê, nơi tình thương được nêm nếm bằng sự tảo tần của người mẹ, người bà. 1. Cái hương mắm từ trong ký ức Tôi sinh ra ở miền Trung – vùng đất nắng gió, nơi người ta quen sống với biển, với vị mặn mòi của sóng và của… mắm. Cái vị ấy len lỏi vào từng bữa cơm, từng câu chuyện, từng nụ cười của người dân quê. Nhớ hồi nhỏ, mỗi khi trời mưa dầm dề, má lại nhóm bếp than, bắc nồi mắm kho sôi lục bục. Mùi mắm nêm, sả ớt, tóp mỡ và cá lóc quyện vào nhau thơm nức cả căn bếp. Mưa ngoài hiên rơi lộp bộp, còn ...
Hình ảnh
  Ngày trở về – mùi mắm ruốc gợi nước mắt quê nhà Hồi đó, mỗi lần đi xa, tui hay nói chơi với bạn bè: “Chừng nào nhớ mắm ruốc thì về.” Nghe thì giỡn vậy, chớ thiệt tình, mấy món mắm quê mình – mắm ruốc, mắm nêm, mắm xào sả ớt, mắm kho… – nó không phải chỉ là gia vị cho bữa cơm, mà như một phần máu thịt, ăn sâu trong ký ức. Mỗi lần ngửi mùi mắm bay trong gió, lòng tui lại dậy sóng, tưởng chừng má đang lom khom ngoài bếp, cười cười nói: “Con đói bụng chưa, má kho mắm rồi nghen.” Tui xa nhà từ hồi còn trẻ, đi học rồi đi làm. Cuộc sống thành phố thì lúc nào cũng vội, cơm hàng cháo chợ, món nào cũng bày biện đẹp đẽ, nhưng ăn rồi quên liền. Hiếm hoi lắm mới thấy ai ăn cơm trắng với mắm ruốc xào tóp mỡ, hay có nguyên nồi mắm kho bốc khói giữa mâm cơm chiều. Ở quê, món mắm là linh hồn của bữa ăn. Còn ở phố, người ta coi nó như “mùi lạ”, khó ngửi. Tui đã từng thấy ngại, khi mở hũ mắm trong phòng trọ mà sợ người khác nói. Nhưng càng sống lâu xa quê, càng nhận ra: mùi mắm đó chính là quê hươn...