Món Ăn Càng Nấu Với Nước Mắm Càng Thơm Ngon Khó Cưỡng

1. Mở đầu – Dẫn dắt bằng cảm xúc

Chiều nay trời Sài Gòn mưa lất phất, từng giọt rơi lộp độp trên mái tôn như tiếng trống ngày hội quê, mà lòng tôi chợt chùng xuống. Không hiểu sao, cứ mỗi khi trời trở gió, tôi lại nhớ cái gian bếp nhỏ của má ở quê. Căn bếp mái ngói thấp lè tè, ánh nắng xiên qua khe cửa, bắt gặp làn khói mỏng bốc lên từ nồi cá kho đang sôi lục bục. Mùi nước mắm Phan Thiết đậm đà, sóng sánh quện vào mùi cá, mùi ớt, mùi tiêu… len lỏi qua mấy khe cửa, quấn lấy từng ngọn gió rồi mang đi khắp xóm.

Ngày đó, chưa bao giờ tôi nghĩ rằng một mùi hương có thể giữ chân được ký ức. Vậy mà bây giờ, giữa phố xá tấp nập, chỉ cần thoáng ngửi mùi nước mắm kho cá từ một căn bếp xa lạ, lòng tôi lại như được đưa về bên mâm cơm quê cũ kỹ, nơi má vẫn ngồi tỉ mẩn bên bếp than, vừa trở cá vừa thủ thỉ những câu chuyện vụn vặt.



2. Thân bài – Kể chuyện gắn với món ăn Phan Thiết

Hồi nhỏ, tôi thường thức dậy bằng tiếng má gọi:

“Dậy ăn sáng đi con, má kho cá nục rồi nè.”

Nhưng kỳ thực, tôi đã bị “đánh thức” từ lúc nào không hay bởi mùi mắm thơm nức mũi. Nước mắm cá cơm nhà làm, má cất trong cái lu gốm ở góc bếp, khi cần thì múc ra một chén nhỏ, đổ vô nồi cá, thêm miếng đường, nhúm tiêu, vài trái ớt hiểm đỏ tươi. Cái mùi thơm nó bốc lên từ từ, ngọt ngào mà đậm đà, chẳng giống thứ gia vị nào mua ngoài chợ.

Có lần tôi hỏi má:

“Má ơi, sao kho cá mà thơm vậy?”
Má cười hiền:
“Tại nước mắm ngon. Mắm này bà Hai làm chớ ai làm được đâu mà thơm dữ vậy con.”

Bà Hai – người hàng xóm cả đời gắn bó với nghề làm mắm – vẫn giữ công thức ủ mắm cá cơm truyền thống. Cá cơm tươi, muối hạt, nắng giòn và thời gian là đủ để tạo nên thứ nước mắm sánh vàng, ngửi thôi đã thấy bụng cồn cào.

Lớn lên, đi học xa nhà, tôi mới thấy thiếu mùi mắm là thiếu cả một phần quê hương. Có những buổi chiều ở phòng trọ, trời se lạnh, tôi bất giác thèm một bữa cơm trắng nóng hổi với cá nục kho nước mắm. Cái cảm giác vừa bới cơm vừa chan chút nước kho, nghe mùi mắm quyện vào hơi nóng, nó xoa dịu mọi mệt mỏi, làm tôi bỗng thấy mình nhỏ bé như ngày nào.

Ở quê, món gì cũng “có nước mắm mới ra hồn”. Từ canh chua cá bớp, mực hấp gừng, thịt luộc chấm mắm ruốc cho tới mấy món ăn chơi như gỏi cuốn, bánh xèo… món nào cũng thơm ngon hơn gấp bội khi có chút mắm. Nước mắm ngon như một nhịp cầu, nối hương vị của biển với bữa cơm quê, để mỗi lần nếm lại là một lần thương nhớ.




3. Kết bài – Đoạn xúc động, lồng ghép thông tin đặt hàng

Bây giờ, mỗi khi nhớ nhà, tôi lại lục trong tủ lấy chai nước mắm đã đặt sẵn, tự kho một nồi cá nục giống má ngày xưa. Chỉ cần mùi hương ấy lan ra, căn bếp nhỏ giữa phố thị bỗng chốc hóa thành căn bếp quê nghèo, nơi có tiếng má cười và ánh mắt hiền của bà ngoại.

Tôi nhận ra, món ăn ngon đâu chỉ nằm ở nguyên liệu hay cách nấu, mà nằm trong cái tình, cái thương của người cho ta bữa cơm. Và với tôi, nước mắm – nhất là thứ mắm truyền thống từ quê nhà – chính là linh hồn của những bữa cơm khó quên.

Nếu ai cũng có một “mùi quê” để nhớ, thì mùi nước mắm Phan Thiết chính là mùi quê của tôi. Thèm quá, tôi lại gọi liền: ☎ 0853721033 – nghe giọng quen bên kia đầu dây là thấy ấm lòng. Hoặc ghé Shopee 🛒 shopee.vn/huongtrungfood, website 🌐 huongtrung.vn, hay Facebook 📘 facebook.com/nuocmamhuongtrung để tìm lại hương vị ấy.

Bởi có những món ăn, càng nấu với nước mắm, lại càng thơm ngon… khó cưỡng.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Cơm cháy mắm ruốc – món ăn vặt gói cả tuổi thơ